Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2010
17 tháng 10/2010: CHÚA NHẬT 29 THƯƠNG NIÊN NĂM C
BÀI ÐỌC I: Xh 17, 8-13
"Khi ông Môsê giơ tay lên, thì dân Israel thắng trận".
Trích sách Xuất Hành. Trong những ngày ấy, người Amalec đến giao chiến với Israel tại Raphiđim, Ông Môsê nói với ông Giosuê rằng: "Ngươi hãy tuyển lựa các chiến sĩ ra chiến đấu với người Amalec: ngày mai tôi sẽ cầm gậy Thiên Chúa trong tay lên đứng trên đỉnh núi". Ông Giosuê thực hiện như lời ông Môsê đã dạy, và ra chiến đấu với người Amalec. Còn ông Môsê, Aaron và Hur thì đi lên đỉnh núi. Khi ông Môsê giơ tay lên, thì dân Israel thắng trận, còn khi ông hạ tay xuống một chút, thì người Amalec thắng thế. Bấy giờ tay ông Môsê mỏi mệt, người ta liền khiêng tảng đá kê cho ông ngồi, còn ông Aaron và ông Hur thì nâng đỡ hai tay ông. Bởi đó hai tay ông không còn mỏi mệt cho đến khi mặt trời lặn. Ông Giosuê dùng lưỡi gươm đánh đuổi người Amalec và quân dân nó.
Ðó là lời Chúa.
ÐÁP CA: Tv 120, 1-2. 3-4. 5-6. 7-8
Ðáp: Ơn phù trợ chúng tôi ở nơi danh Chúa, là Ðấng tạo thành trời đất (c. 2).
Xướng: 1) Tôi ngước mắt nhìn lên đỉnh núi cao, ơn phù trợ cho tôi sẽ từ đâu ban tới? Ơn phù trợ chúng tôi ở nơi danh Chúa, là Ðấng tạo thành trời đất.
2) Người chẳng để cho chân ngươi xiêu té; Ðấng bảo vệ ngươi, Người chẳng có ngủ say. Kìa Ðấng bảo vệ Israel, Người không thiếp giấc, không ngủ say.
3) Chúa sẽ bảo vệ thân ngươi, Chúa là Ðấng che chở ngươi ở bên tay hữu. Mặt trời sẽ không hại ngươi lúc ban ngày, và mặt trăng cũng chẳng hại ngươi về ban đêm.
4) Chúa sẽ gìn giữ ngươi khỏi mọi điều tai biến; Người sẽ bảo vệ linh hồn ngươi. Chúa sẽ bảo vệ ngươi khi đi và khi tới, ngay tự bây giờ và cho đến muôn đời.
BÀI ÐỌC II: 2 Tm 3, 14 - 4, 2
"Người của Thiên Chúa được hoàn hảo, để sẵn sàng thực hiện mọi việc lành".
Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu. Con thân mến, con hãy bền vững trong các điều con đã học hỏi và xác tín, vì con biết con đã học cùng ai, vì từ bé, con đã học biết Sách Thánh, và chính Sách Thánh đã dạy con sự khôn ngoan để con được cứu rỗi nhờ tin vào Ðức Giêsu Kitô. Tất cả Kinh Thánh đã được Chúa linh hứng, đều hữu ích để giảng dạy, biện bác, sửa dạy và giáo dục trong đàng công chính, ngõ hầu người của Thiên Chúa được hoàn hảo để sẵn sàng thực hiện mọi việc lành. Cha khuyến cáo con trước tôn nhan Thiên Chúa và Ðức Kitô, Ðấng sẽ thẩm phán kẻ sống và kẻ chết, nhân danh cuộc xuất hiện của chính Người và vương quốc của Người: Con hãy rao giảng lời Phúc Âm, hãy xúc tiến việc đó, dầu thời thế thuận lợi hay không thuận lợi; hãy thuyết phục, hãy khiển trách, hãy khuyên lơn với tất cả lòng kiên nhẫn và quan tâm giáo huấn.
Ðó là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga 14, 23 Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 18, 1-8
"Thiên Chúa sẽ minh xử cho những kẻ người tuyển chọn hằng kêu cứu với Người".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ một dụ ngôn, dạy các ông phải cầu nguyện luôn, đừng ngã lòng, mà rằng: "Trong thành kia, có một vị thẩm phán không kính sợ Thiên Chúa, cũng không kiêng nể người ta. Trong thành đó lại có một bà goá đến thưa ông ấy rằng: 'Xin ông minh oan cho tôi khỏi tay kẻ thù'. Trong một thời gian lâu dài, ông không chịu, nhưng sau đó ông nghĩ rằng: 'Mặc dầu ta không kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng kính nể người ta, nhưng vì bà goá này cứ quấy rầy ta mãi, nên ta sẽ xử cho bà ấy, kẻo bà ấy đến mãi làm ta nhức óc'". Rồi Chúa phán: "Các con hãy nghe lời vị thẩm phán bất lương nói đó. Vậy Thiên Chúa lại không minh xử cho những kẻ Người tuyển chọn, hằng kêu cứu với Người đêm ngày, mà khoan giãn với họ mãi sao? Thầy bảo các con, Chúa sẽ kíp giải oan cho họ. Nhưng khi Con Người đến, liệu sẽ còn gặp được lòng tin trên mặt đất nữa chăng?"
Ðó là lời Chúa.
SUY NIỆM TIN MỪNG KIÊN NHẪN CẦU NGUYỆN
Chắc hẳn không ai dám nghĩ đến và muốn câu sau cùng của Bài Phúc âm hôm nay sẽ thành sự thật: Nhưng khi Con Người đến, liệu sẽ còn gặp được lòng tin trên mặt đất nữa chăng? Nếu thế thì tất cả hạnh phúc đời này và đời sau sẽ tùy thuộc vào đức tin và việc thực hành đức tin của ta hôm nay. Một trong những việc thực hành ấy là sự kiên nhẫn cầu nguyện như Chúa Giêsu đã dạy về thái độ của bà góa quấy rầy vị thẩm phán bất lương. Ông này vì sợ nhức óc do những lời kêu ca của bà, nên đành phải minh oan cho bà! Ở đây có hai điều hữu ích trong việc thực hành đức tin, đó là sự kiên nhẫn cầu nguyện và việc nhận ra thời giờ cũng như cách thức Chúa nhận những lời cầu xin ấy. Về sự kiên nhẫn cầu nguyện diễn tả lòng tin nơi Chúa có thể coi như việc thờ phượng tung hô và tin tưởng liên lỉ vào quyền năng của Ngài. Những lời cầu hay ca ngợi của ta với Chúa có thể rất nhàm chán như những lời quấy rầy của bà góa với vị thẩm phán, nhưng sự kiên nhẫn ấy lại là việc tin tưởng tuyệt đối của ta nơi Chúa, bởi ngoài Ngài ra, chẳng ai có thể ban cho ta ơn cứu độ đời đời và hạnh phúc từng ngày hôm nay. Như Chúa Giêsu dạy, ta hãy kiên nhẫn quấy rầy Chúa, thế nào Ngài cũng cho điều ta cần. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn chính là nhận ra thì giờ và cách thức Chúa ban ơn lành cho ta. Thì giờ có thể coi như những điểm hẹn, những thời điểm trong cuộc đời; còn cách thức có thể xem như những gì tốt nhất cho cuộc sống. Những điểm hẹn hay thời điểm trong cuộc sống thì bàng bạc trải dài suốt cả đời ta. Chúng có thể là tích cực và tiêu cực, nghĩa là cả tốt lẫn rủi ro, bởi vì như thánh Phaolô nói tất cả đều tốt cho kẻ có lòng mến Chúa. Cuộc minh oan của vị thẩm phán cho bà góa chưa hẳn đã hoàn toàn may mắn, nên cần phải đợi chờ! Còn cách thức Chúa ban ơn lành lại quá xa vời với ý nghĩ nhân loại. Những gì ta nghĩ là cần là tốt cho mình, thì có khi Chúa lại không muốn như vậy. Nếu thế, Con Một Giêsu của Ngài đã không ngại chọn chết trên thập giá thay vì cách khác nhẹ nhàng hơn để cứu độ nhân loại. Về điểm này, ta phải nhận rằng mình bị giới hạn trong thân phận nhân loại, nên không thể hiểu được rõ ràng ý Chúa cho cuộc đời mình, chỉ biết rằng ý Chúa chắc chắn sẽ tốt hơn cho ta. Như Chúa Giêsu dạy, ta hãy kiên nhẫn cầu nguyện và tin tưởng vào Chúa, thế nào cũng được ơn cứu độ, điều mà ai cũng rất cần cho phút sau cùng của cuộc sống mình (Lc 21:19). Lm. Raphael Xuân Nguyên
Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010
22 tháng 8/2010: CHÚA NHẬT 21 THƯƠNG NIÊN NĂM C
ĐỌC I: Is 66, 18-21SUY NIỆM TIN MỪNG QUA CỬA HẸP
Có một vài hình ảnh cửa hẹp mà Chúa Giêsu hay nhắc đến, đó là cửa Đền Thờ Giêrusalem, nơi Ngài thường đi vào để tham dự các nghi thức thánh và giảng dạy. Cửa vào có một lối từ cuối dành cho mọi người mà thôi; hoặc cửa khác Chúa Giêsu nhắc nhiều hơn, đó là cửa chuồng chiên. Cửa này hẹp và chỉ có một lối cho cả đàn chiên vào; người chăn chiên thì gác tại cửa; hay một loại cửa khác nữa rất hạn chế và đòi hỏi người vào đúng giờ, đó là cửa phòng cưới. Mấy cô thiếu nữ khờ ngủ quên đã không được vào tiệc cưới với chàng rể ban đêm hơi giống với hình ảnh cửa hẹp của bài Phúc âm hôm nay. Trong thực tế của Nước Trời, cửa không làm bằng vật chất, nhưng là Lề Luật và các phương tiện nên thánh, đúng hơn là các phương tiện dẫn vào Nước Trời. Nước Trời đây phải hiểu theo nghĩa trong Phúc Âm mà Chúa Giêsu nói qua các dụ ngôn; do đó, Nước Trời vừa mang tính hữu hình, vừa tồn tại vĩnh cửu, và vì thế, nó vẫn tiếp tục cho đến ngày tận thế trong ý nghĩa loan báo Tin Mừng về Nước Trời. Người ta sẽ nhận ra ngay tính cách hẹp và rộng của Nước Trời nếu hiểu rõ ràng và chính xác ý nghĩa các Lề Luật, các phương tiện nên thánh và các giáo huấn của Chúa Giêsu. Điều quan trọng khác mà Chúa Giêsu nhắc trong Phúc âm hôm nay, đó là câu nói hơi có tính thất vọng: Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được! Nếu đọc kỹ Phúc âm trước đó về hình ảnh những người đam mê của cải vật chất, sẽ hiểu tại sao các môn đệ lại hỏi Chúa: Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ? Và câu trả lời mang tính thất vọng kia sẽ trở thành thực tế, bởi vì tính cách hẹp của cửa không hệ tại cửa hẹp, mà hệ tại tấm lòng hay ý muốn của con người. Họ muốn vào mà không vào được, vì lòng họ còn đầy đam mê và những ý muốn bất chính, hoặc tâm hồn họ không hướng về Nước Trời, mà chỉ hướng về trần thế với đủ thứ cám dỗ đưa đến sa đọa và diệt vong. Họ tự đóng cửa Nước Trời chứ không phải Chúa, bởi họ khinh thường Lề Luật và các phương tiện nên thánh cũng như các giáo huấn mà Chúa đã truyền dạy! Có thể nói cuộc đời người Kitô hữu theo Chúa luôn là hành trình đi vào cửa hẹp của Nước Trời. Bước đến Nhà Thờ các ngày Chúa Nhật hay tham dự các Bí Tích... gợi họ những quyết tâm không ngừng trong việc chọn Chúa và Nước Trời. Khi chọn Chúa thì cửa Nước Trời sẽ mở; nhưng khi xa Chúa thì họ sẽ tự động đóng cửa ấy lại! Quả thực Chúa cần ta để Ngài ban ơn cứu độ; ngược lại ta rất cần Ngài để lãnh ơn cứu độ đó. Lm. Raphael Xuân Nguyên
Nghe Giảng
NHỮNG NGƯỜI LỮ HÀNH
Hỵ Nguyễn Văn Thuận 24 -
Thứ Bảy, 7 tháng 8, 2010
Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010
1 tháng 8/2010: CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN NĂM C
BÀI ĐỌC I: Gv 1, 2; 2, 21-23 "Ích gì cho người bởi mọi việc mình làm". Trích sách Giảng Viên. Giảng Viên đã dạy rằng: Hư không trên các sự hư không, hư không trên các sự hư không, và mọi sự đều hư không. Vì kẻ này làm việc vất vả trong sự khôn ngoan, hiểu biết và lo lắng, rồi phải để sự nghiệp lại cho người ở nhưng không, thì thật là hư không và tai hại lớn lao. Ích gì cho người bởi mọi việc mình làm mà phải chịu đau khổ cực lòng dưới phàm trần? Suốt ngày của họ đầy sự đau khổ gian truân, và ban đêm lại không được yên lòng, thế thì chẳng phải là hư không sao? Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 94, 1-2. 6-7. 8-9 Đáp: Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: các ngươi đừng cứng lòng (c. 8 ). Xướng: 1) Hãy tới, chúng ta hãy reo mừng Chúa, hãy hoan hô Đá Tảng cứu độ của ta! Hãy ra trước thiên nhan với lời ca ngợi, chúng ta hãy xướng ca để hoan hô Người. 2) Hãy tiến lên, cúc cung bái và sụp lạy, hãy quỳ gối trước nhan Chúa, Đấng tạo thành ta. Vì chính Người là Thiên Chúa của ta, và ta là dân Người chăn dẫn, là đoàn chiên thuộc ở tay Người. 3) Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: "Đừng cứng lòng như ở Mêriba, như hôm ở Massa trong khu rừng vắng, nơi mà cha ông các ngươi đã thử thách Ta, họ đã thử Ta mặc dầu đã thấy công cuộc của Ta".
BÀI ĐỌC II: Cl 3, 1-5, 9-11 "Anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Đức Kitô ngự". Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê. Anh em thân mến, nếu anh em đã sống lại với Đức Kitô, anh em hãy tìm những sự trên trời, nơi Đức Kitô ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy nghĩ đến những sự trên trời, chứ đừng nghĩ đến những sự dưới đất. Vì anh em đã chết, và sự sống anh em được ẩn giấu với Đức Kitô trong Thiên Chúa. Khi Đức Kitô là sự sống anh em xuất hiện, bấy giờ anh em sẽ xuất hiện với Người trong vinh quang. Vậy còn sống trên địa cầu, anh em hãy kiềm chế các chi thể anh em, là sự gian dâm, ô uế, dục tình, đam mê xấu xa và hà tiện, tức là sự thờ phượng thần tượng. Anh em chớ nói dối với nhau; anh em hãy lột bỏ người cũ cùng các việc làm của nó, và mặc lấy người mới, con người được đổi mới theo hình ảnh của Đấng đã tạo thành nó: ở đấy không còn là dân ngoại và Do-thái, chịu phép cắt bì hay không chịu phép cắt bì, người man rợ hay người Scytha, nô lệ hay tự do nữa, nhưng mọi sự và trong mọi sự có Đức Kitô. Đó là lời Chúa. ALLELUIA: Mt 4, 4b Alleluia, alleluia! - Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 12, 13-21 "Những của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai?" Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. Khi ấy, có người trong đám đông thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia gia tài cho tôi". Người bảo kẻ ấy rằng: "Hỡi người kia, ai đã đặt Ta làm quan xét, hoặc làm người chia gia tài cho các ngươi?" Rồi Người bảo họ rằng: "Các ngươi hãy coi chừng, giữ mình tránh mọi thứ tham lam: vì chẳng phải sung túc mà đời sống được của cải bảo đảm cho đâu". Người lại nói với họ thí dụ này rằng: "Một người phú hộ kia có ruộng đất sinh nhiều hoa lợi, nên suy tính trong lòng rằng: 'Tôi sẽ làm gì đây, vì tôi còn chỗ đâu mà tích trữ hoa lợi?' Đoạn người ấy nói: 'Tôi sẽ làm thế này, là phá các kho lẫm của tôi mà xây những cái lớn hơn, rồi chất tất cả lúa thóc và của cải tôi vào đó, và tôi sẽ bảo linh hồn tôi rằng: "Hỡi linh hồn, ngươi có nhiều của cải dự trữ cho nhiều năm: ngươi hãy nghỉ ngơi, ăn uống vui chơi đi". Nhưng Thiên Chúa bảo nó rằng: 'Hỡi kẻ ngu dại, đêm nay người ta sẽ đòi linh hồn ngươi, thế thì những của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai?' Vì kẻ tích trữ của cải cho mình mà không làm giàu trước mặt Chúa thì cũng vậy". Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM TIN MỪNG COI CHỪNG LẦM LẪN!
Thỉnh thoảng cũng có đôi lời tự an ủi phát ra từ những cuộc đời lam lũ vất vả, hay từ những hoàn cảnh tiêu phí hết cả cuộc đời mà vẫn không thấy thỏa mãn giàu có hơn ai, như nhìn quanh mình tất cả đều đi đến tận cùng, đi đến nghĩa trang... tại nơi đây, những kẻ giàu có hơn mình còn cơ hội tô son tô phấn đời họ lần chót bằng những lời ca tụng của gió của mây, trước khi bước vào lòng đất quê hương cát bụi cô đơn lạnh lẽo! Khổ nỗi cuộc đời từ ngàn xưa xem ra vẫn cứ bất công giàu - nghèo, sung sướng - đói khổ, thế lực - trắng tay, danh vọng - cùng đinh... Mỗi cố gắng vươn lên là như thêm một dịp nhận chìm kẻ khác vô hình chung hay cố ý. Nhưng đó là phần ảo tưởng của cuộc đời. Phần thực sự của thân phận con người được kết thúc bằng lời Chúa Giêsu trong Phúc Âm hôm nay: "Hỡi kẻ ngu dại, đêm nay người ta sẽ đòi linh hồn ngươi, thế thì những của của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai? Kẻ tích trữ của cải cho mình mà không làm giàu trước mặt Chúa thì cũng vậy." (Lc 12:20-21) Lời Chúa chẳng yên ủi người nghèo, và cũng chẳng khích lệ hay lên án người giàu, nhưng cảnh cáo những kẻ Người gọi là ngu ngốc chỉ biết tiêu xài cuộc đời để tích trữ và hưởng thụ vật chất. Lời Chúa Giêsu xem ra làm khó dễ chúng ta quá! Sống trên đời ai lại chẳng muốn được sung sướng giàu có, vì có tiền mua tiên cũng được cơ mà. Hơn nữa Thiên Chúa khi dựng nên con người ngay từ đầu đã muốn cho họ được sống hạnh phúc; và vì lầm lỗi phạm tội, chính Ngài đã sai Con Một của Ngài đến cứu họ đó. Đúng thế, Thiên Chúa muốn tất cả mọi người chẳng những được sống hạnh phúc ở đời này, mà nhất là sẽ hưởng hạnh phúc viên mãn trên quê hương vĩnh cửu với Ngài. Tội tổ tông đã làm cho con người thường lầm lẫn giữa các thực tại giới hạn và vô hạn, nên chẳng lạ gì người phú hộ mà Chúa Giêsu dạy đã trở nên thí dụ điển hình. Ông ta có nhiều của cải vật chất hơn người, và niềm vui duy nhất của ông là ở đó. Ông lầm lẫn giữa đời sống linh hồn và thể xác, và coi vật chất là nhu cầu duy nhất thỏa mãn cho cả hai khi nói: "Hỡi linh hồn, ngươi có nhiều của cải dự trữ cho nhiều năm: ngươi hãy nghỉ ngơi, ăn uống vui chơi đi!" Xem ra đây là sự lầm lẫn vừa cố ý lại vừa ngu ngốc như Chúa nói, bởi vì vật chất sẽ tiêu tan, và chỉ có linh hồn mới bền vững thôi. Câu kết luận của Chúa Giêsu: "Kẻ tích trữ của cải cho mình mà không làm giàu trước mặt Chúa thì cũng vậy" sẽ cho chúng ta nhiều suy tư và quyết định chọn lựa. Dù ở hoàn cảnh nào mà không để mình bị lầm lẫn giữa các giá trị hạnh phúc, chắc chắn sẽ nếm được hạnh phúc thật mà Chúa dành cho mỗi người chúng ta hôm nay. Lm. Raphael Xuân Nguyên
Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010
Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010
CHÚA NHẬT V PHỤC SINH NĂM C
2 tháng 5/2010: CHÚA NHẬT V PHỤC SINH NĂM C SUY NIỆM TIN MỪNG TÌNH YÊU KITÔ GIÁO BẮT ĐẦU TỪ GIA ĐÌNH
Tình yêu Kitô giáo quá bao la, đến nỗi khiến nhiều ngưới không biết bắt đầu từ đâu, và kết cục sẽ chỉ sống sự mơ hồ của Tình Bác Ái Kitô giáo! Mỗi người Kitô hữu đều thuộc nằm lòng điều kết luận của Mười Điều Răn: Mến Chúa trên hết mọi sự, và yêu người như chính mình. Cả hai quyện lẫn nhau để đưa đến cùng đáp số cho chữ Yêu. Tuy nhiên để có đáp số đúng, thiết tưởng nên bắt đầu cảm nghiệm và sống chữ yêu trọn vẹn trong gia đình trước, vì nơi đó là nôi của tình yêu thiết thực đúng nghĩa nhất của tình yêu Kitô giáo. Để hiểu được tính thiết thực nhất của tình yêu nơi những người thân yêu trong gia đình, cần phân biệt rõ một số cách yêu thường thấy quanh ta trên đời: Như tình yêu ích kỷ, tức yêu để có lợi, chứ không yêu chính con người với cuộc đời; tình yêu lãng mạn, tức yêu để thỏa mãn nhu cầu yêu, tức yêu vì đam mê của mình, đặc tính của tình trai gái; tình yêu tự nhiên, tức yêu hai chiều đổi chác, cả hai đều có lợi, thế thôi! tình yêu một cách chung chung, tức chẳng gắn bó với ai hết, nghĩa là chẳng yêu gì cả; ... Và tình yêu Kitô giáo: Yêu như Chúa yêu. Những người thân yêu trong gia đình trước hết và trên hết cần thấu hiểu ý nghĩa yêu như Chúa yêu, mới có thể đi hết trong sự trung thành của tình yêu thân thiết để phản ảnh tình yêu Kitô giáo. Trong thực tế, thật đau thương khi phải nói lên sự thật bất hạnh này là trong rất nhiều gia đình Kitô giáo, sự bất hòa, ghen ghét và hận thù giữa anh chị em ruột thịt với nhau, và từ đó đưa đến sự ghét bỏ cha mẹ hoặc ghét bỏ con cái đã xảy ra! Tại sai vậy? Thưa bởi vì nền tảng tình yêu Kitô giáo trong gia đình bị đổ bể chỉ vì sự ích kỷ đã tạo nên ghen ghét và thụ động nơi anh chị em ruột thịt và cha mẹ của họ. Sự ghen ghét có thể do tự nhiên vì đặc tính thể xác hoặc tinh thần, hoặc do đặc ân nhận được không đồng đều trong gia đình. Sự thụ động được tạo nên có thể do chỉ ước mong như sự ích kỷ tuyệt đối "buộc người khác" phải nghĩ, phải lo lắng, phải cảm thông, và phải tặng ban cho mình, trong khi ngược lại không làm gì cho ai trong gia đình mình! Nên học yêu như Chúa trong gia đình có thể nói là căn bản để thực hiện luật yêu của Chúa. Chúa yêu vô vụ lợi. Chúa cho đi tất cả. Chúa yêu cả người thân lẫn kẻ thù. Chúa tha thứ tất cả. Chúa nâng đỡ tất cả. Chúa yêu chỉ vì mọi người đều là con của Chúa. Tình yêu của Chúa cho con người rất phổ quát, đồng đều, nhưng cũng rất "cá nhân", nghĩa là Ngài yêu từng người một như người yêu của Ngài. Nếu trong gia đình mỗi thành phần đều ấp ủ nhau trong tình yêu như Chúa yêu, sẽ nhận ra sự hiện diện của Chúa nơi nhau, đúng như câu hát "đâu có tình yêu thương, ở đấy có Đức Chúa Trời". Và một khi thực hiện được tình yêu Kitô giáo trong gia đình, ta mới có thể chia sẻ được tình Chúa trong các môi trường sống giữa xã hội.
Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2010
25 tháng 4/2010: CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH NĂM C
BÀI ĐỌC II: Kh 7, 9. 14b-17 "Chiên Con sẽ thống trị họ, và dẫn họ đến nguồn nước ban sự sống". Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan. Tôi là Gioan, đã xem thấy một đám đông không thể đếm được, họ thuộc mọi nòi giống, dòng họ, dân tộc và tiếng nói, đứng trước ngai vàng và trước Con Chiên; họ mặc áo trắng dài, tay cầm lá vạn tuế. Và một bô lão đã nói với tôi: "Đây là những người từ đau khổ lớn lao mà đến, họ giặt áo và tẩy nó trắng trong máu Con Chiên. Vì thế, họ ở trước ngai vàng Thiên Chúa, và ngày đêm phụng sự Người trong đền thánh Chúa, Đấng ngự trên ngai vàng đặt ở giữa họ. Họ sẽ không còn đói khát; mặt trời và nóng bức sẽ không làm khổ họ, vì Con Chiên đứng trước ngai vàng sẽ thống trị họ, sẽ dẫn họ đến nguồn nước ban sự sống, và Thiên Chúa sẽ lau hết mọi giọt lệ nơi mắt họ. Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga 10, 14 Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Ga 10, 27-30 "Ta ban cho các chiên Ta được sống đời đời". Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan. Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta. Điều mà Cha Ta ban cho Ta, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Ta. Ta và Cha Ta là một". Đó là lời Chúa.
SUY NIỆM TIN MỪNG NGHE, BIẾT VÀ THEO CHÚA
Đây là những lời chí tình từ miệng Chúa Giêsu: "Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời..." Những chữ quan trọng dành cho chiên của Chúa: Nghe, biết và theo Chúa, để được sống đời đời. Như thế trước hết muốn biết và theo Chúa, chiên của Chúa rất cần nghe được tiếng Ngài. Câu hỏi dành cho chiên là tại sao và làm cách nào để nghe được tiếng Chúa? Ta có thể nói, các thực tại tiếng nói quanh chúng ta, trước hết có thể giúp phân biệt nhiều loại tiếng khác nhau: như tiếng của chính mình, tiếng của tha nhân, tiếng của thế giới vật chất, tiếng của các loại cám dỗ như quyền lực, danh vọng, xác thịt và ma quỷ... và tiếng của những lý thuyết sai lầm! Trong những thực tại tạo nên các thứ tiếng khác nhau ấy, thì thực tại tiếng nói của chính mình ầm ĩ và làm lu mờ tiếng Chúa nhiều nhất; vì thế một trong các điều kiện tối quan trọng trong việc theo Chúa là phải từ bỏ chính mình (bao gồm ý riêng và các hoàn cảnh thực tại cuộc sống). Ta có thể nói, ý riêng mình là cản trở đầu tiên và mạnh mẽ nhất che khuất tiếng Chúa. Các thực tại khác như tha nhân và thế giới vật chất cũng là những tiếng mời gọi đáng kể và rất mạnh mẽ đóng góp vào việc ngăn chặn tiếng Chúa. Dựa vào luật Chúa: Phải thờ phượng Ngài trên hết mõi sự, cho thấy các thực tại trên không nhiều thì ít đã lôi kéo các chiên của Chúa xa dần Ngài, chỉ vì coi trọng tha nhân và vật chất hơn Ngài, hoăc lầm lẫn giữa nhu cầu vật chất và việc thờ phượng yêu mến Chúa. Hơn thế, hằng ngày tiếng thế gian cứ văng vẳng bên tai dưới rất nhiều hình thức, nên chiên khó nhận ra tiếng Chúa, vì tiếng của Ngài ở rất sâu trong đáy tâm hồn và thường lại rất thinh lặng! Ngoài ra, các thực tại sai lầm của những lý thuyết cũng hay đánh lừa lương tâm và sự thiếu nhân thức ngay thẳng của những con chiên Chúa, đã làm cho chúng xa đàn. Từ khi có Giáo Hội Chúa, chúng ta thấy không biết bao con chiên đã đi xa bày! Vì thế, các chiên rất cần tiếp xúc với Lời Chúa và nhờ sự hướng dẫn của Giáo Hội, để nhận ra tiếng nói chân chính của Chúa trong đời sống Đạo. Quả thật nghe được tiếng Chúa hết sức quan trọng, bời vì có lắng nghe, mới có thể nhận biết Chúa; và một khi nhận biết Chúa, mới có thể bước đi theo Ngài. Và biết Chúa và đi theo Ngài sẽ là tất cả con đường của Đạo, đúng hơn là dây tương quan thân tình của tình yêu chiên dành cho Chúa. Ai nghe được tiếng Chúa, biết Chúa và theo Ngài, thì dĩ nhiên sẽ được sống trong đồng cỏ xanh tươi Nước Trời, điều mà Chúa nói là sự sống đời đời. Tất cả con đường của Đạo sẽ dẫn chiên của Chúa tới đó, vì họ thuộc về Ngài, và sẽ chẳng có ai có thể cướp được họ khỏi tay của Ngài như Ngài đã hứa.
Lm. Raphael Xuân Nguyên